9 thg 6, 2012

Hoa của tuổi trẻ và tình yêu

syreni0187950210_large_1587950209_large_1487950207_large_1287950205_large_1087950199_large_5
87950196_large_287940765_large_3787940756_large_2987940751_large_2687940749_large_2487940747_large_22
87940745_large_2087940741_large_1787940739_large_1587940736_large_1487940734_large_1287940732_large_10
87940728_large_687940724_large_2

Ngày còn là sinh viên, cứ vào đầu hạ mỗi ngày mình đi lại trên concon đường nhỏ từ ký túc xá đến nhà ăn thơm ngào ngạt mùi tử đinh hương tím ngắt.
Ấn tượng ấy mình không bao giờ quên trong đời, dù đã mấy chục năm qua đi.

21 thg 3, 2012


Điện thoại quấy nhiễu


Được phân một căn hộ mới, vợ chồng tôi và đứa con vui mừng dọn vào, để mẹ già ở lại một mình trong căn nhà cũ. Tôi từng nghĩ sẽ cùng mẹ dọn vào nhà mới, nhưng khổ nỗi vợ tôi lại có mâu thuẫn với mẹ chồng từ trước, con trai tôi cũng không muốn ở chung với bà nội tối ngày cứ nói này nói nọ. Rút cục tôi chỉ còn cách dỗ dành mẹ, hứa mỗi tuần sẽ về thăm bà một lần.

Tâm trạng của tôi vui vẻ hẳn lên khi dọn vào nhà mới, cuộc sống tràn đầy niềm vui, ký ức về căn nhà cũ cũng từ từ phai nhạt, mà cũng lười phải đi về đó.

Một hôm, khi tôi vừa công tác từ nước ngoài trở về, vợ tôi bảo dạo gần đây thường có điện thoại lạ gọi đến, vừa nhấc máy định nghe thì đầu dây bên kia đã bị cúp. Tôi giải thích qua loa rằng trong thành phố giờ đây có nhiều kẻ vô công rồi nghề bày trò quấy nhiễu người khác. Tôi dặn vợ đừng để ý làm gì.

Nhưng không lâu sau, chính tôi lại bắt được những cuộc điện thoại như vậy. Có những hôm trời đã tối, đột nhiên chuông điện thoại reo phá tan không gian yên tĩnh. Tôi vừa mở miệng “Alô” thì đối phương cúp máy, khiến tôi đâm ra bồn chồn, đôi lúc không nhịn được đã nặng lời với ai đó vẫn ngoan cố im lặng bên kia đầu dây.

Vào một ngày chủ nhật, khi cả nhà đang bận rộn chuẩn bị cơm tối, tôi cầm tiền định xuống phố mua chai nước tương. Đúng lúc đó điện thoại lại reo, reo vài tiếng lại ngưng bặt. Tức giận vô cùng, tôi làu bàu tự hứa ngày mai nhất định sẽ đến bưu điện nhờ tra số điện thoại đã gọi đến. Tôi phải tóm cho được kẻ quấy rối.

Mặt mày hầm hầm, tôi đi xuống tầng trệt nơi có mấy tiệm bán tạp hóa. Ngang qua bốt điện thoại có cái gì đó quen thuộc lọt vào tầm nhìn của tôi. Đã bước qua một đoạn, linh tính buộc tôi quay người lại. Một người đàn bà đội mũ trùm đầu đứng cạnh máy điện thoại vội quay mặt vào tường, tay vẫn cầm ống nghe. Linh tính của tôi không nhầm. Mụ chính là thủ phạm. Nhưng cũng khoảng khắc đó tim tôi thắt lại vì cũng chính linh tính cho tôi biết người đàn bà nọ là … mẹ tôi !

- Có phải mẹ vừa điện thoại cho con ? - Mẹ tôi ngước mắt nhìn qua đầu tôi và gật đầu-Có những lúc nhớ các con quá, nhưng lại không dám đến thăm, chỉ còn biết gọi điện thoại để nghe được tiếng của mọi người, trong lòng cũng an tâm hơn. Gặp nhiều ngày chẳng ai bắt máy, trong lòng mẹ lo lắng vô cùng, không biết trong nhà có xảy ra chuyện gì không mà tại sao không báo cho mẹ một tiếng. Có những lúc đã khuya mà con vẫn còn đọc sách viết chữ, mẹ rất muốn khuyên con nên giữ gìn sức khỏe, nhưng sợ thế nào con cũng bảo mẹ nói nhiều quá, chỉ còn biết để ở trong lòng.

Tôi đã hiểu tất cả, nước mắt cứ theo lời nói của mẹ mà rơi, mẹ nhìn thẳng vào tôi, hai hàng nước mắt cũng lăn dài. Tôi nắm lấy đôi bàn tay nhăn nheo của mẹ, cả hai từng bước từng bước lên lầu, mãi cho đến khi đã vào ngôi nhà ấm áp cũng không muốn buông ra.

16 thg 9, 2011

Nhân chuyện mấy ông bầu bóng đá "cự nự" VFF

Đọc phát biểu của mấy ông bầu ở Hội thảo gì gì đó tại báo Pháp Luật TP. chiều qua có mấy việc làm mình ngứa tay viết chơi.

- Thứ nhất, có bác bực quá bảo chúng tôi bỏ tiền mà chẳng được bầu ban chấp hành VFF hay chọn bộ máy của nó, mọi thứ được cơ cấu sẵn rồi. Hehe, ở bối cảnh Việt Nam hiện nay , chuyện này hiển nhiên như vạn, triệu chuyện nhỏ hơn và to hơn, từ vặt vãnh cho đến quốc gia đại sự.

Khi bỏ tiền ra để chơi với VFF các bác cũng đủ già đầu để thừa hiểu chuyện này. Các bác biết mà vẫn bắt tay với VFF vì các bác có bài tính của các bác, vì lòng sự đam mê và cũng vì không bắt tay với VFF thì còn biết bắt tay với ai nữa ở đất nước này ? Nhưng mà sự đời ở Việt nam nó éo le, nên tiền các bác bỏ ra bay vào không khí, rút cục thì tiền thì chi nhưng chỉ vác thêm bực bội. Thậm chí các bác chi tiền mà đành phải hát bài "tiền đi đâu về đâu" như trong bài hát Thuyền và Biển ấy. Ai cũng vậy, bỏ tiền ra mà không biết nó được chi ra sao thì ruột gan tức điên lên ấy, nhất là khi mình thấy rõ mười mươi là tiến ấy không hiệu quả.

- Thứ hai, đến đây phải nói thêm về nhận thức của người Việt về chuyện hội đoàn. Mình nói chuyện này vì liên quan đến phát biểu của bác Lê Hùng Dũng rằng VFF không thể can thiệp vào chuyện sang nhượng cầu thủ vì đó là hợp đồng thương mại giữa các câu lạc bộ.

Theo mình các câu lạc bộ là doanh nghiệp, họ có quyền tự do thương mại nhưng khi đã TỰ NGUYỆN (mình nhấn mạnh chữ tự nguyện) tham gia một tổ chức xã hội (tức là không bị bắt buộc phải gia nhập theo quy định của luật pháp) nào đó thì điều đó có nghĩa là họ đã sẵn sàng chấp nhận từ bỏ một phần hoặc toàn phần các quyền của mình để tuân theo điều lệ của tổ chức đó.

Điều này cũng hợp lý thôi : Quyền của tôi, tôi muốn sử dụng hay không sử dụng là tùy thuộc vào tôi. Dân chủ không ? Có

Vì thế chuyện VFF can thiệp vào thị trường chuyển nhượng cầu thủ là hoàn toàn trong tầm tay, không vi phạm luật pháp gì hết miễn là : Quyết định can thiệp phải do ý chí của các thành viên VFF đưa ra theo đúng dđiều lệ của tổ chức này.

Sẽ có những thành viên của VFF không đồng ý với quyết định can thiệp của VFF họ có thể khiếu nại trong khuôn khổ điều lệ VFF, nếu không ổn thì họ có quyền ra khỏi VFF (ở VN này có ra cũng chẳng có tổ chức bóng đá nào nữa !) hoặc kiện ra tòa.

Nói như bác Dũng rằng không thể can thiệp vì quyền tự do chẳng qua là cách tránh né thôi. Nó cũng tương tự khi người ta giải thích rằng không thể công bố kê khai tài sản của các quan chức vì làm thế sẽ vi phạm quyền bí mật riêng tư của họ.

Đến đây mình chợt nhớ là Trung Quốc, bực bội vì bị nêu tên trong Báo cáo về nhân quyền hàng năm do Mỹ vẽ ra, nên cũng làm luôn một báo cáo tương tự. Mấy anh Tàu cũng đáo để : Mày ỷ mày lớn soi mói chuyện trong nhà tao theo lối nhà mày hả ? Tao bây giờ cũng là nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới rồi nhé, để tao tố lại cho mày coi chơi !

Nếu muốn, Việt Nam cũng có thể làm một cái báo cáo tương tự, mà cũng chả phải cử phái đoàn đi điều tra làm gì cho tốn tiền, cứ chép từ báo chí lề phải của mình ra thôi : Này nhé, các tổng thống thủ tướng Mỹ, Pháp, Nga, Anh .... đều bị vi quyền tự do cả vì hàng năm cứ phải công bố thu nhập và tài sản tuốt tuồn tuột, từ nhà cửa,lương cho tới cái kiếng thiên hạ tặng.

Thứ ba, nhân nói về giá cầu thủ loạn xạ. Nói chung, giá nhân lực lở Việt nam luôn là ảo, quá cao so với giá trị thực, tức là khả năng tạo ra sản phẩm có chất lượng, của nó. Nền kinh tế bung ra quá nhanh, số lượng người làm việc có chất lượng (học vấn, kỹ năng, kinh nghiệm) không thể theo kịp vì cái gì chứ để có nhân lực tốt phải qua vài thế hệ (Bác Hồ chả nói trăm năm trồng người đấy à). Vì nguồn nhân lực tạm gọi là "có chất lượng" thiếu nên mới có cuộc tranh đua 'hơt váng" dươi cái gọi là "tuyển người tài". Bà con (tức các doanh nghiệp) thi nhau nâng giá, giành giật. Chả mấy ai quan tâm đến đào tạo vì đào tạo rồi cũng bị "thằng"khác nó nẫng mất ! Cái bài học cay đắng này Bầu Đức, bầu Thắng chả lạ gì.

Mình rất ủng hộ bầu Đức, bầu Thắng : Phải chấp nhận chậm, thậm chí lùi lại để đào tạo căn bản cầu thủ. Bóng đá chẳng qua cũng chỉ là cuộc chơi, vậy thì tại sao phải bỏ tiền để làm hư bóng đá, hư con người, hư thế hệ trẻ? Tôi không biết là ngay khi bắt đầu làm bóng đá chuyên nghiệp hai ông bầu này có nghĩ như bây giờ họ đang nghĩ và đang làm không nhưng chắc chắn là các ông bầu mới vào cuộc tranh giành cũng sẽ có lúc tỉnh ra.




20 thg 4, 2011

MÌNH CÓ NGU KHÔNG ?

Hình như mình ngu, thậm ngu nữa ấy chứ. Phát hiện không mới nhưng nó cứ đeo đẳng mình hoài. Mình bảo phải tự xét lại mình chứ cứ ngu mãi thế này thì khổ.

Bằng chứng là chuyện này. Tối nào mình cũng ra nhà sách đứng bán từ 7 giờ tới 9 giờ rưỡi, có khi 10 giờ. Có người bảo : Việc quái gì ông khổ thế. Mình thì bảo phải đứng bán mới biết khách muốn gì chứ. Lính lác thì cứ im như thóc khi khách vào, chả buồn cười, cũng chả buồn hỏi. Mình thì cứ cố công dạy nào là khách vào thì phải chào, cười và hỏi "Dạ thưa quý khách cần giúp đỡ không ạ ?', hoặc " Anh chị cần gì ạ ?". Nếu Tây vào thì cứ Cen Ai Hen Piu ? Nhưng lính cãi :"Có người họ thích tự xem cơ". Chả sao, thì cứ đáp lại :"Vâng, xin chị cứ tự nhiên nhưng nếu cần thì em xin giúp".

Hay là mình ngu thật ? Cứ đuổi quách mấy thằng lính ù lì còn hơn là mất công dạy chúng nó ?

Rồi nữa, tối hôm nọ có một cô em có bầu, gọi là em thôi vì kiểu gì thì cũng không thể bằng tuổi mình. Tại sao ? Vì mình đã 53 tuổi, nếu em nó bằng tuổi mình thì ....

Thôi vào chuyện chính. Em đó xem tới xem lui một hồi và bê ra bàn tính tiền hơn chục cuốn dày cộp, toàn sách về mang thai, chưa tới nuôi con đâu nhé. Trời độ rồi ! Mình ước cũng cỡ triệu ba triệu tư gì đó. Ngữ này là cô em có thai lần đầu rồi nên mới lo cuống lên thế !

Nhưng cái đầu ngu của mình đã làm hại mình. Chả hiểu vì sao, nó ra lệnh cho mình mở mồm :" Chả cần hiều sách thế đâu chi ạ, họ viết trùng nhau nhiều lắm ..... ". blablabla

Mình chọn lại, cuối cùng chỉ có 400.000 ngàn hơn thôi. Chả hiểu tại sao mình làm vậy. Mình sợ cô em đem về nhà đọc, biết là mua phí nên chửi mình ? Chả biết nữa. Nói nôm na là mình vẫn cứ ngu. Vợ mình nó bảo, anh mà như người ta thì đỡ lắm rồi, chả lận đận thế này đâu. Thế nào là như người ta ? Tức là không ngu như mình ? Mình chỉ cười bảo : Anh có 2 nốt ruồi trên 2 vai nên nó cứ phải cày như trâu em ạ ! Các cụ xưa chửi ngu như bò ! Trâu bò khác gì nhau cơ chứ, kiếp kéo cày mà !

CHUYỆN '"CỦA NGƯỜI PHƯỚC TA"

Hôm đầu tuần, lính mình đi bán sách ở trường học A nào đó về than : Chán quá anh ạ, bọn học sinh nó ủng hộ nạn nhân động đất Nhật Bản cả trăm ngàn mỗi đứa, nhưng không chịu mua sách, dẫu chỉ 20.000 ngàn. Hỏi thì chúng nó bảo : Bọn cháu xin tiền bố mẹ để ủng hộ . Ái chà, kỷ luật tài chính, chi tiêu đúng mục đích.

Mình chỉ cười xòa : "Thôi thì lần khác nó mua sách của các em". Nhưng thằng lính hậm hực :"Em hỏi anh làm việc thiện bằng tiền người khác thì còn nghĩa lý gì nữa !".

Phải, ngày xưa, tức là cách đây 40 chục năm, mình cũng có ủng hộ giúp đỡ. Thời đó ở Hà Nội nhà nào cũng phải ăn độn mì, lấy đâu ra tiền mà bố thí ! Mẹ mình chuyên môn phá mấy cái quần kaki bố mình thải ra, cắt ngắn lại may cho mình, hai ồng quần còn dư thì khâu lại làm bao đựng gạo (gọi là RUỘT TƯỢNG)!

Mình nhớ có một hôm cả nhà đang ăn cơm trưa độn mì, thứ mì sợi còn ướt nhận ở một cơ sở làm mì sợi đem về. Vì mấy hôm trời mưa, mì không khô nổi nên chua loét. Có một cái ông nào đó lò dò đến cửa kể lể rằng lên Hà Nội bị mất cắp, xin hai bác ít tiền tàu xe. Mẹ chạy ra bảo, nhà chẳng có tiền thôi thì bác ăn tạm bữa cơm. Lúc đó nói thật mình hơi tức vì rõ ràng mẹ gạt lớp mì ra để lấy cho ông khách một chén toàn cơm.

Về sau, khi phải làm "kế hoạch nhỏ" , có ối đứa xin tiền bố mẹ nộp, còn mình thì mẹ bắt phải xâu quai dép nhưa gia công (hehe, không biết có bạn nào vào tuổi mình còn nhớ cách làm không nhỉ ?) rồi trích ra 2 hào nộp kế hoạch nhỏ.

Sau này mẹ giảng rằng con làm thiện có nghĩa là con tự nguyện giúp người ta bằng cách san sẻ những gì con có, con làm ra. Con làm việc thiện thì con phải "mất" cái gì đó đích thực là của con.

Sau này, đến đân đi đào hồ công viên Thủ Lệ (gọi là lao động công ích XHCN), có mấy bác đứng ra bảo bọn trẻ con (thực ra lúc đó bọn mình đã 16-17 tuổi) nộp tiền rồi mà về nhà, các bác ấy thuê người đào cho. Mình chả dám (lúc ấy xin tiền cũng được vì mình đang ở với bà ngoại), ở lại phơi nắng đào phỏng rộp cả da tay. Nhờ ở lại nên mình thấy mấy bác nọ chả thuê ai cả !

Quay al5i chuyện ở trường A, mình cố lý luận rằng bố mẹ đã cho tiền con trẻ thì tiền đó là của nó, nó cho tức là nó mất. Nhưng nói thật, tự đáy lòng mình vẫn thấy "ngụy biện". Con tim mình bảo thế ! Nó nhớ lời dạy của mẹ mình. Còn cái đầu mình thì đã quen với cái lối "cãi chày cãi cối, cãi lấy được" của người Việt thế kỷ 21 mất rồi.

Mình có quen một cái bác hay làm thiện lắm. Nhưng mình chả dám làm như bác ấy vì toàn xài tiền thiên hạ để gọi là làm phước ! Chả biết bác cầm của thiên hạ bao nhiêu, đưa lại cho kẻ khó bao nhiêu, nhưng thấy bác chả làm gì mà cứ sống phây phây ! Mình cũng có đi theo vài đoàn cứu trợ rồi. Đi xe máy lạnh, ở khách sạn xịn, lại có tiệc chiêu đãi của địa phương nữa, chưa kể thuê phóng viên quay phim chụp hình, cờ biển tốn khối tiền !

Bây giờ thì trò "của người phước ta" thịnh hành lắm, lại muôn vẻ nữa, nó lan ra con trẻ với những cuộc vận động "giúp đỡ". Mục tiêu nghe tốt đấy, nhưng làm kiểu này thì hỡi ôi, chả biết bọn trẻ khi lớn lên sẽ ra sao!

27 thg 2, 2011

BÀN VỀ KỸ NĂNG SỐNG CHO TRẺ - Trông người ngẫm đến ta

Chiều tối hôm qua hay hôm kia gì đó, mình đang lau nhà thì TV có tin nói ở nước nào đó, hình như ở Anh, có một công ty đồ gỗ mở lớp kỹ năng sống cho cả cha lẫn con. Nghe đâu như là 30 năm trước thì có đến một nửa trẻ con học được cách sửa chữa đồ đạc từ chính cha chúng, con bây giờ con số nghe đâu như chỉ còn 20%, mình không nhớ chính xác.

Chuyện này ở Việt Nam, nhất là các đô thị xem ra còn tệ hơn. Lấy ví dụ như ngay nhà mình. Mới hôm thứ Sáu đây thôi, cu Bi bệnh ở nhà. Buổi trưa, lúc chị nó hỏi ăn gì để làm thì nó lắc đầu. Đến 13 giờ, chị nó đi đi học ca 2 rồi cậu ấy mới đòi ăn trứng chiên. Mình bảo : Con cứ đập trứng ra chén, cho tí nước mắm, quậy nó lên, bắc chảo, đổ tí dầu ăn vào chờ cho nóng rồi đổ trứng. Thế là xong !

Hehe, cu cậu không dám hó hé, mình ngồi bàn ăn giả vờ đọc sách. Sau một hồi nghe xủng xoảng, mình thò mặt ra thì hỡi ôi ! Trứng đổ tùm lum ra mặt bàn làm bếp, cu cậu mặt tái mét đang lấy khăn giấy cuống quýt lau rồi quẳng vào bồn rửa chén. Cái chảo dầu trên bếp đang nổ lép bép. Thì ra ông con trai tôi định đập quả trứng xuống mặt bàn bếp cho nó nứt nhưng chả hiểu sao nó lại vỡ tung ! Nhòm vào chảo mình biết ngay quý tử tính vốn sạch sẽ quá mức đã rửa chảo và đổ dầu vào ngay chứ không chờ nước bay hơi hết.

Thấy nguy to, mình thò tay tắt bếp và bảo : Con lau trứng xong thì bỏ giấy vào sọt rác chứ bỏ vào bồn rửa chén nó tắc. Cu cậu nghe theo, nhưng mình lại phải dặn tiếp : Nhớ bỏ giấy vào một cái bịch nylon nhỏ và cột miệng lại chứ tới trưa mai mới đổ rác, trứng sẽ lên mùi thối hoắc cả nhà đêm nay ! Thôi lấy vỉ trứng ra đây cho ba.

Mình dạy cu cậu lấy sống dao gõ khẽ cho vỏ trứng nứt đôi, úp vết nứt xuống lòng chén khi tách đôi vỏ, chỉ cách đổ nước mắm, bột ngọt, quấy trứng nhè nhẹ để khỏi bắn ra. Đến lúc đổ trứng vào chảo thì hỡi ôi, vì sợ nóng nên cậu chàng thọc tay vào hai cái bao tay làm bếp to đùng ! Mình nổi nóng quát : Bỏ bao tay ra ! Quả thật, lóng ngóng với 2 cái bao tay ấy thì lật chảo dầu là cái chắc !

Phải mất nửa tiếng, tốn 3 quả trứng mới dạy cu cậu làm được bữa ăn. Nhưng mình cũng được trả công xứng đáng: Cu Bi chỉ ăn có 1 trứng thôi, mình ăn những hai, Vừa ăn vừa khen nịnh : Con trai ba giỏi quá ... Bla, bla bla ...

Ngày xưa, việc nhà được chia đều ra cho cả ông bà, bố mẹ con cháu, mỗi người một việc. Nhớ hồi năm 1967, mình ở với ông bà ngoại, một bà mợ và 3 đứa em họ ở vùng biên giới. Tám tuổi mình đâm ra là người "đàn ông trai tráng" duy nhất trong nhà. Sáng 5 giờ dậy, lội suối trèo đồi đi gần 7 cây số, vượt qua thị trấn Na Sầm để vào lớp học sơ tán trong một rừng hồi. Khoảng 2 giờ chiều về đến nhà, ăn vội cơm xong thì phải rửa chén, vác quần áo xuống suối xả rồi đem phơi. Sau đó là xách nước suối lên để đánh phèn làm nước ăn và để bà ngoại và bà mợ tắm. Năm ấy ông ngoại đã 70 nên hễ trời lạnh, cụ mệt trong người hoặc nước suối lên to thì không xuống suối tắm nữa. Một tuần mình phải lo củi đun nấu cho cả nhà (giắt rựa vào rừng chặt), lo rau (hái rau rừng hoặc bơi qua sông sang cánh đồng cải của hợp tác xã bên kia để ... ăn trộm vào lúc mặt trời lặn). Thực ra thì hợp tác xã cũng cho được gần 2 sào đất ven suối để trồng rau, bắp đủ loại, nếu trời không mưa thì phải xách nước tưới nữa ! Còn làm hố xí 2 ngăn để có phân bón, lại nuôi thêm 2 bầy vịt và mấy chục con gà. Để vịt nó đẻ thì phải xuống suối mò ốc đập ra cho chúng xơi.

Sau này về đến Hà Nội, mình phải làm thêm cùng mẹ để kiếm tiền, mãi cho đến khi sang LX học đại học mới thôi. Buồn cười nhất là đêm nào hai mẹ con cũng thức đến 1 giờ may gia công, thế mà ông bố mình cùng với 2 đứa em ngủ khì, mỗi khi thức dậy lại cằn nhằn : Hai mẹ con bà tham tiền ! Không có tiền 'tham" ấy thì lấy đâu ra tiền ăn, tiền mua chiếc xe đạp favorite cơ quan hóa giá (lúc đó hình như đâu khoảng 100 đồng), mua chiếc radio Orionton của Hungary, chiếc đồng hồ poljoit của Nga ? Có một thời đi học mà mình cứ phải dúi tay xuống gầm bàn vì tay lúc nào cũng dính phẩm xanh đỏ do phẩm tô màu khăn tay và tranh giả "Làng Hồ" của nhà xuất bản Mỹ thuật. Cái bà cụ ân nhân của mẹ con mình thời đó giờ vẫn còn sống, nay đã trăm tuổi. Chiều nào về mẹ mình cũng ghé cụ nhận vải về kèm thêm câu dặn :Sáng mai cô cho tôi 300 khăn nhé ! Ăn vội cơm xong, hai mẹ con đâm đầu xé vải rẹt rẹt, may, cắt, in... Mình đã 52 tuổi, mẹ mất đã 12 năm, nghĩ lại chuyện cũ thương mẹ chảy nước mắt. Suốt đời lam lũ, tích cóp, chả dám ăn, chả dám mặc, cái gì cũng dành cho chồng, con, cháu. Những năm cuối đời mẹ, khi đã khá giả hơn, mỗi lần được con mời đi ăn tiệm, khi thấy con rút ví trả tiền cụ lại chép miệng : Chúng mày cứ đưa cho tao tiền ấy, tao nấu cho ăn gấp đôi gấp ba thế này ấy chứ ! Khổ nỗi, mẹ nấu xong rồi lại chỉ ngồi nhìn lũ con lũ cháu ăn chứ bản thân cũng chỉ khều vài miếng !

Thời đó, trẻ con cứ nhìn người lớn mà làm và rút kinh nghiệm sau những cái cú đầu chí chết nếu lỡ để cơm sống hay cơm khê, nước lũ cuốn trôi gà vịt, luống rau bị bò ăn! Bây giờ thì trẻ con chỉ có mỗi việc học thôi. Có trách trẻ không có kỹ năng sống cũng tội nghiệp, có được làm, có được ai dạy đâu mà có ?


Khi lái xe trên đường gập ghềnh, chớ cau có, hãy mỉm cười


Trưa chủ nhật, sau khi lau xong cửa sổ, cửa ra vào, tủ kính, tủ gỗ .... và cái máy hút khói nhà bếp, mình réo thằng Bi đi ngủ. Để làm gương mình nằm xuống bật TV Cable lên, bố nằm trên sàn, con nằm trên ghế nệm. Nhưng người ngủ đầu tiên là .... bố, đến khi mình giật mình tỉnh giấc thì nghe tiếng ngáy như sấm của ông con trai. Mở mắt thấy trên màn hình đang chiếu phim gì gì đó (nói như hai đứa nhóc nhà mình là bla bla bla ...). Xem qua cũng cũng thấy hay thế là xem tiếp không switch qua kênh khác. Đại khái là chuyện một bà mẹ đơn thân đem con gái tới Hollywwod và vật lộn ở đó để nuôi con vào đại học.

Câu nói mà mình thích nhất trong phim này là : Khi lái xe trên đường gập ghềnh, chớ cau có, hãy mỉm cười. Đấy là câu nói cửa miệng của bà mẹ mà theo lời cô con gái trong bà luôn có "something optimistic, something power ful". Ngẫm lại đường đời nó luôn là vậy. Hãy cứ lạc quan và chăm chỉ để tiến về phía trước. Đời mình cũng lên voi xuống chó nhiều rồi nên mình hiểu. Chỉ mong sao con cái hiểu được cái chân lý đơn giản đó.

Xem phim xong mình chỉ kịp nhìn vào dòng casting và biết có Susan Sarandon(mẹ) và Natalie Portman (cô con gái). Mò lên internet dò ra phim Anywhere but Here dựa trên cuốn truyện cùng tên xuất bản năm 1986 của Mona Simpson.

Mình thích xem những loại phim này của Mỹ, mọi chi tiết đều trau chuốt, hàm súc và đầy ý nghĩa.